Các tiêu chuẩn thử nghiệm độ chống ăn mòn của các bộ phận ô tô chủ yếu bao gồm những tiêu chuẩn sau:
I. Các tiêu chuẩn thử nghiệm phun muối
1. Thử nghiệm phun muối trung tính (NSS): Ví dụ như tiêu chuẩn quốc tế ISO 9227. Sử dụng dung dịch muối natri clorua có nồng độ 50 g/L, với giá trị pH nằm trong khoảng 6,5 – 7,5. Đặt mẫu các bộ phận ô tô vào buồng thử nghiệm phun muối và phun liên tục trong một khoảng thời gian nhất định. Quan sát tình trạng ăn mòn bề mặt, bao gồm hiện tượng gỉ, phồng rộp, bong tróc, v.v., nhằm đánh giá khả năng chống ăn mòn.
2. Thử nghiệm phun muối axit (AASS): Thêm axit axetic glacial vào dung dịch dùng trong thử nghiệm phun muối trung tính để giảm giá trị pH của dung dịch xuống còn 3,0 – 3,1. Phương pháp này có tính ăn mòn cao hơn và được sử dụng để mô phỏng khả năng chống ăn mòn của các bộ phận ô tô trong môi trường khắc nghiệt (ví dụ như khu vực thường xuyên có mưa axit).
3. Thử nghiệm phun muối tăng tốc bằng đồng (CASS): Thêm đồng clorua vào cơ sở của thử nghiệm phun muối axit nhằm nâng cao hơn nữa tính ăn mòn của dung dịch phun muối. Phương pháp này có thể mô phỏng tình trạng ăn mòn các bộ phận ô tô trong điều kiện khắc nghiệt nhất trong thời gian tương đối ngắn. Tuy nhiên, cần lựa chọn cẩn thận thời gian và điều kiện thử nghiệm để tránh việc tăng tốc quá mức quá trình ăn mòn, dẫn đến không phản ánh đúng thực tế sử dụng.
II. Các tiêu chuẩn thử nghiệm ăn mòn theo chu kỳ, ví dụ như loạt tiêu chuẩn quốc tế ISO 11997, quy định các phương pháp thử nghiệm ăn mòn theo chu kỳ khác nhau, bao gồm các chu kỳ nhiều giai đoạn như phun muối, sấy khô và làm ẩm, nhằm mô phỏng các điều kiện môi trường khác nhau mà ô tô có thể gặp phải trong thực tế sử dụng, chẳng hạn như sự luân phiên giữa độ ẩm, khô và phun muối. Thông qua các thử nghiệm chu kỳ lặp lại, khả năng chống ăn mòn của các bộ phận ô tô trong môi trường phức tạp có thể được đánh giá một cách toàn diện hơn.
III. Tiêu chuẩn độ bám dính của lớp phủ và khả năng chống ăn mòn
1. Đối với các bộ phận ô tô có lớp phủ, chẳng hạn như sơn, lớp phủ chống ăn mòn, v.v., cần tuân thủ các tiêu chuẩn liên quan về độ bám dính của lớp phủ và khả năng chống ăn mòn. Ví dụ, tiêu chuẩn quốc tế ISO 2409 quy định phương pháp thử độ bám dính của lớp phủ và đánh giá lực bám giữa lớp phủ với nền chi tiết thông qua phép thử cắt mạng lưới.
2. Bộ tiêu chuẩn ISO 4628 quy định phương pháp đánh giá các cấp độ ăn mòn như phồng rộp, gỉ sét và bong tróc của lớp phủ nhằm xác định liệu khả năng chống ăn mòn của lớp phủ có đáp ứng yêu cầu hay không.
IV. Tiêu chuẩn vật liệu
1. Đối với các vật liệu được sử dụng trong các bộ phận ô tô, có các tiêu chuẩn quốc tế tương ứng quy định các chỉ tiêu như thành phần hóa học, tính chất cơ học và khả năng chống ăn mòn.
2. Ví dụ, đối với vật liệu thép không gỉ, tiêu chuẩn quốc tế ISO 15510 quy định thành phần hóa học, tính chất cơ học và yêu cầu về khả năng chống ăn mòn của các mác thép không gỉ khác nhau.
3. Đối với vật liệu hợp kim nhôm, loạt tiêu chuẩn quốc tế ISO 6361 quy định các yêu cầu kỹ thuật và phương pháp thử nghiệm đối với tấm hợp kim nhôm, thanh định hình và các sản phẩm khác, bao gồm cả thử nghiệm khả năng chống ăn mòn của vật liệu.